GIẢNG LỄ NGƯỜI LỚN VÀ TRẺ EM  | ​​​​​​​CHÚA NHẬT V MÙA CHAY NĂM C

03/04/2025
274


GIẢNG LỄ NGƯỜI LỚN VÀ TRẺ EM 
CHÚA NHẬT V MÙA CHAY NĂM C

Lòng Thương Xót và Sự Tái Sinh

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Anh chị em thân mến,

Buổi sáng hôm đó tại đền thờ Giêrusalem, bầu không khí đang tĩnh lặng bỗng chốc xáo động vì tiếng xôn xao của đám đông. Tiếng bước chân vội vã của các kinh sư và người Pharisêu cùng với tiếng khóc nấc nghẹn ngào báo hiệu một tình huống bất thường. Giữa vòng vây nghiêm nghị là một người phụ nữ, đầu cúi gằm, thân xác run rẩy, bị lôi đến trước mặt Đức Giêsu. Lời buộc tội vang lên như tiếng búa đóng đinh: "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Theo luật Môsê, bà ta phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?"

Nhìn vào tình huống này, chúng ta thấy rõ các kinh sư và người Pharisêu không thực sự quan tâm đến công lý hay số phận của người phụ nữ. Thánh sử Gioan đã vén màn ý đồ thực sự của họ: "Họ nói thế để thử Người, hầu có bằng cớ tố cáo Người" (Ga 8,6). Đây là một cái bẫy tinh vi. Nếu Đức Giêsu nói "Hãy thả bà ta ra", Người sẽ bị buộc tội không tuân thủ Luật Môsê. Nếu Đức Giêsu nói "Hãy ném đá bà ta", Người sẽ mâu thuẫn với sứ điệp thương xót Người vẫn rao giảng, đồng thời có thể vi phạm luật La Mã, vì chỉ người La Mã mới có quyền tuyên án tử hình.

Câu chuyện này như một tấm gương soi, phơi bày hình ảnh của một xã hội đạo đức giả, đồng thời phản chiếu tâm hồn mỗi người chúng ta. Những viên đá trong tay các luật sĩ và người Pharisêu không chỉ nhắm vào người phụ nữ mà còn nhắm vào chính Đức Giêsu. Nhưng với sự khôn ngoan vô biên, Người đã biến những viên đá đó thành những tấm gương, buộc họ phải nhìn vào chính mình trước khi kết tội người khác.

Một chi tiết đáng chú ý mà những người tố cáo đã cố tình bỏ qua: Nếu người phụ nữ bị "bắt quả tang", thì người đàn ông cùng phạm tội ở đâu? Theo Luật Môsê trong sách Lêvi (20,10) và Đệ Nhị Luật (22,22), cả hai người phạm tội ngoại tình đều phải bị xử tử. Sự vắng mặt của người đàn ông phản ánh sự bất công trong xã hội thời đó, khi phụ nữ thường phải gánh chịu sự phán xét nặng nề hơn nam giới trong cùng một lỗi phạm.

Thánh Augustinô đã từng dạy: "Hãy ghét tội, nhưng yêu thương người có tội." Đây chính là cách Đức Giêsu đối xử với người phụ nữ trong câu chuyện hôm nay. Người không bao biện cho tội lỗi, nhưng cũng không để tội lỗi định nghĩa con người.

Phản ứng của Đức Giêsu thật đáng chiêm ngưỡng. Người không vội trả lời. Người cúi xuống viết trên đất. Nhiều nhà giải thích Kinh Thánh đã đưa ra các giả thuyết về nội dung Người viết: có thể là tội lỗi của những người tố cáo, có thể là trích dẫn từ ngôn sứ Giêrêmia: "Những kẻ bỏ Chúa sẽ bị ghi tên trong cát bụi" (Gr 17,13). Nhưng quan trọng hơn cả là câu nói của Người: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi" (Ga 8,7).

Với câu nói này, Đức Giêsu đã khéo léo đặt trách nhiệm phán xét vào tay những người tố cáo, buộc họ phải đối diện với lương tâm mình. Kết quả là: "Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi" (Ga 8,9). Người lớn tuổi đi trước, có lẽ vì họ đã sống lâu hơn nên cũng đã có nhiều cơ hội để phạm tội hơn, hoặc vì họ khôn ngoan hơn để nhận ra rằng mình không đủ tư cách kết án người khác.

Như Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy: "Lòng thương xót của Thiên Chúa không phải là một ý tưởng trừu tượng, mà là một thực tại cụ thể mà qua đó Người mặc khải tình yêu của mình." Lòng thương xót ấy được thể hiện cụ thể qua cách Đức Giêsu đối xử với người phụ nữ trong câu chuyện hôm nay.

Khi chỉ còn lại Đức Giêsu và người phụ nữ, Người nói với bà: "Tôi cũng vậy, tôi không kết án chị đâu. Thôi chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!" (Ga 8,11). Đức Giêsu không nói: "Tội của chị không quan trọng" hay "Chị không có tội". Ngược lại, Người thừa nhận tội lỗi đó nhưng cho bà cơ hội bắt đầu lại. Đây là mẫu mực của lòng thương xót đích thực: thừa nhận sự thật về tội lỗi, không định nghĩa con người bởi sai lầm của họ, tin tưởng vào khả năng thay đổi, và trao cho họ cơ hội tái sinh.

Trong xã hội hiện đại, việc "ném đá" người khác đôi khi còn dễ dàng và tàn nhẫn hơn thời xưa. Những viên đá thời nay không còn là những viên đá vật lý, mà là những lời phán xét, những tin đồn, những bình luận ác ý trên mạng xã hội. Chúng ta nhanh chóng phán xét, lan truyền thông tin tiêu cực về người khác mà không xác minh sự thật hoặc cân nhắc hoàn cảnh.

Tưởng tượng nếu mỗi lời nói tiêu cực chúng ta thốt ra về người khác là một viên đá nhỏ, thì có lẽ chúng ta đã ném ra cả một bức tường đá trong đời mình. Và nếu mỗi lần chúng ta phán xét không công bằng, những viên đá ấy sẽ rơi xuống và đè nặng chính tâm hồn chúng ta. Lời Chúa mời gọi chúng ta nhìn lại chính mình trước khi phán xét người khác: "Ai trong các ông sạch tội?"

Trong những ngày Mùa Chay còn lại trước khi bước vào Tuần Thánh, chúng ta hãy tự vấn: Tôi có dễ dàng nhìn thấy lỗi của người khác nhưng lại bao biện cho lỗi của mình không? Tôi có tạo không gian cho các thành viên trong gia đình được phạm lỗi, được sửa đổi và bắt đầu lại không? Giáo xứ chúng ta có phải là nơi mà những người lầm lỗi cảm thấy được đón nhận và có cơ hội hoán cải không?

Mùa Chay là thời gian để chúng ta nhìn nhận tội lỗi của mình và đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa. Giống như người phụ nữ trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay, chúng ta cũng đang đứng trước mặt Đức Giêsu với tất cả những yếu đuối và tội lỗi của mình. Và Người vẫn nói với chúng ta những lời giống như Người đã nói với bà: "Tôi không kết án con đâu. Thôi hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!"

Khi chúng ta bước vào Tuần Thánh, câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng con đường đến với Thiên Chúa không phải là con đường của sự hoàn hảo không tỳ vết, mà là con đường của lòng thương xót, sự tha thứ và tái sinh. Đức Giêsu không đến để kết án thế gian, nhưng để thế gian nhờ Người mà được cứu độ (Ga 3,17). Người mời gọi chúng ta đến với Người trong tình trạng hiện tại - với tất cả tội lỗi và yếu đuối - để được biến đổi bởi tình yêu của Người.

Ước gì mỗi người chúng ta, như người phụ nữ trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay, có thể gặp gỡ Đức Kitô, nhận ra tình yêu và lòng thương xót của Người, và bắt đầu một cuộc sống mới trong ân sủng.

Amen.


Vượt Qua Cám Dỗ Làm "Cảnh Sát Tôn Giáo"

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Anh chị em thân mến,

Bài Tin Mừng hôm nay kể về một nhóm người kéo một phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình đến trước mặt Đức Giêsu. Họ yêu cầu Người phán xét theo Luật Môsê: "Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?" (Ga 8,5).

Đứng trước mắt chúng ta là hình ảnh điển hình của "những cảnh sát tôn giáo" - những người tự cho mình quyền giám sát, tố cáo và trừng phạt người khác nhân danh đạo đức hay luật lệ tôn giáo. Họ không thực sự quan tâm đến công lý hay người phụ nữ, mà như Thánh sử Gioan đã chỉ rõ: "Họ nói thế là để thử Người, hầu có bằng cớ tố cáo Người" (Ga 8,6).

Chúng ta có thể thấy rõ ba đặc điểm của "cảnh sát tôn giáo":

Thứ nhất, họ áp dụng luật lệ một cách chọn lọc. Nếu người phụ nữ bị bắt quả tang, thì người đàn ông cùng phạm tội ở đâu? Theo Luật Môsê, cả hai đều phải bị trừng phạt. Thế nhưng, chỉ có người phụ nữ bị lôi ra công khai.

Thứ hai, họ sử dụng tôn giáo như một công cụ để khẳng định quyền lực và đàn áp người khác. Đối với họ, người phụ nữ không phải là một con người cần được cứu giúp, mà chỉ là một phương tiện để bẫy Đức Giêsu.

Thứ ba, họ mang một bộ mặt đạo đức giả. Khi Đức Giêsu nói: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi", không một ai dám ném viên đá đầu tiên. Bởi vì thực chất, những "cảnh sát tôn giáo" này biết rõ rằng chính họ cũng không vô tội.

Thánh Phaolô đã cảnh báo trong thư Rôma: "Vậy hỡi người, bất luận là ai, khi anh lên án người khác, anh không thể tự bào chữa được. Vì khi lên án người khác, anh cũng lên án chính mình, bởi lẽ anh, kẻ lên án, cũng làm y như vậy" (Rm 2,1).

Vậy bài học cho chúng ta hôm nay là gì?

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta đều đối diện với cám dỗ trở thành "cảnh sát tôn giáo". Khi phán xét người khác, chúng ta cảm thấy tự mình đứng ở vị trí cao hơn, "thánh thiện" hơn. Chúng ta dễ dàng chỉ ra lỗi lầm của người khác mà quên đi rằng mình cũng là tội nhân cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa.

Nhà văn C.S. Lewis đã từng viết: "Tất cả chúng ta đều dễ dàng tha thứ cho mình hơn là tha thứ cho người khác." Đây chính xác là những gì Đức Giêsu muốn nhắc nhở chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay.

Thay vì làm "cảnh sát tôn giáo", chúng ta được mời gọi trở thành chứng nhân của lòng thương xót. Đức Giêsu không phủ nhận tội lỗi của người phụ nữ, nhưng Người cho bà cơ hội để bắt đầu lại: "Tôi cũng vậy, tôi không kết án chị đâu. Thôi chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!" (Ga 8,11).

Mùa Chay là thời gian để chúng ta buông bỏ những viên đá phán xét trong tay mình. Những viên đá này không chỉ có thể gây tổn thương người khác mà còn làm nặng trĩu chính tâm hồn chúng ta. Khi chúng ta buông bỏ những viên đá ấy, chúng ta mới có thể đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa và chia sẻ lòng thương xót ấy cho người khác.

Trong những ngày còn lại của Mùa Chay, chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta ân sủng để nhìn người khác bằng đôi mắt của Đức Kitô – đôi mắt không phán xét nhưng đầy lòng thương xót, không lên án nhưng mời gọi hoán cải, không đẩy người ta vào góc tường nhưng mở ra một con đường mới.

Ước gì mỗi người chúng ta, khi gặp gỡ Đức Kitô trong bí tích Hòa giải và Thánh Thể, cũng có thể nghe được lời Người nói với mình: "Tôi không kết án con đâu. Thôi hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!" Amen. 


Đức Giêsu Cúi Xuống Viết Trên Cát:

Thinh Lặng Giữa Bão Táp

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Anh chị em thân mến,

Trong câu chuyện Tin Mừng hôm nay, chúng ta chứng kiến một khoảnh khắc đầy căng thẳng khi các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình. Họ đặt ra câu hỏi đầy cạm bẫy: "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?" Thánh sử Gioan đã vén màn ý đồ thực sự của họ: "Họ nói thế là để thử Người, hầu có bằng cớ tố cáo Người."

Đây là một cuộc tấn công được thiết kế tinh vi. Nếu Đức Giêsu ủng hộ ném đá người phụ nữ, Người sẽ đi ngược lại sứ điệp thương xót mà Người vẫn rao giảng, đồng thời có thể vi phạm luật La Mã—vì chỉ người La Mã mới có quyền kết án tử hình. Nhưng nếu Đức Giêsu phản đối việc ném đá, họ sẽ tố cáo Người không tuân thủ Luật Môsê. Họ đã dùng một con người—người phụ nữ đáng thương này—như một quân cờ trong trò chơi quyền lực của họ.

Điều đáng chú ý là phản ứng của Đức Giêsu. Trước cơn bão táp của những lời buộc tội và áp lực đòi hỏi một câu trả lời, Đức Giêsu không vội phản ứng. Thay vào đó, Tin Mừng ghi lại: "Đức Giêsu cúi xuống viết trên đất bằng ngón tay, như thể Người không nghe thấy." Cử chỉ này—cúi xuống viết trên cát—chính là trung tâm của thông điệp hôm nay mà chúng ta cần suy ngẫm sâu sắc.

Trước hết, hãy xem xét bối cảnh đầy đe dọa của tình huống này. Không khí chắc hẳn đầy sự thù địch và căng thẳng. Các kinh sư và người Pharisêu đứng đó, tay có lẽ đã cầm sẵn đá, sẵn sàng thực thi "công lý" theo cách hiểu của họ. Người phụ nữ đứng giữa, run rẩy vì sợ hãi và nhục nhã. Và tất cả đang đợi Đức Giêsu lên tiếng. Thay vì vội vàng đáp trả, Người chọn cách im lặng và viết.

Sự thinh lặng của Đức Giêsu trong khoảnh khắc này không phải là sự vắng mặt của lời nói; đó là sự hiện diện của sự khôn ngoan sâu sắc. Điều này tương tự như khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ở tâm của một cơn bão—nơi mọi thứ dường như dừng lại, cho dù xung quanh là sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Trong tâm bão của những lời buộc tội và áp lực, Đức Giêsu tạo ra một không gian tĩnh lặng, khôn ngoan và cân nhắc.

Hành động cúi xuống còn là một đối trọng mạnh mẽ với tư thế của các kinh sư và người Pharisêu. Trong khi họ đứng thẳng, hiên ngang trong sự tự mãn và phán xét, Đức Giêsu chọn cách cúi mình xuống—tư thế của sự khiêm nhường và đồng cảm. Chẳng phải Thiên Chúa đã làm điều tương tự khi Ngôi Lời nhập thể sao? Để cứu chuộc nhân loại, Thiên Chúa đã không phán xét từ trên cao, mà đã cúi xuống, hạ mình làm người, đồng hành với thân phận con người. Như thánh Phaolô đã viết: "Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân" (Pl 2,6-7).

Nhiều nhà chú giải Kinh Thánh đã cố gắng đoán xem Đức Giêsu đã viết gì trên cát. Có người cho rằng Người viết tội lỗi của những kẻ tố cáo. Có người cho rằng Người trích dẫn Luật Môsê về vai trò của những người làm chứng trong các vụ án tử hình. Còn người khác lại nghĩ rằng Người nhắc đến lời ngôn sứ Giêrêmia: "Những kẻ bỏ Chúa sẽ bị ghi tên trong cát bụi" (Gr 17,13).

Nhưng chính sự im lặng của Kinh Thánh về nội dung Đức Giêsu viết lại dạy chúng ta rằng: điều quan trọng không phải là những gì Người viết, mà là hành động viết trong thinh lặng ấy. Nếu nội dung quan trọng, Tin Mừng hẳn đã ghi lại. Nhưng sự im lặng này mời gọi chúng ta tập trung vào giá trị của chính hành động—một hành động tạo ra không gian, thời gian và sự chuyển hóa.

Khi viết trên cát, Đức Giêsu đang viết trên một chất liệu tạm thời, không bền vững. Có thể hiểu đây là một ẩn dụ sâu sắc về tính tạm thời của những phán xét con người. Những gì viết trên cát sẽ nhanh chóng bị xóa đi bởi gió, bởi thời gian, bởi những bước chân đi qua. Tương tự, những phán xét hồ đồ và nông cạn của con người thường không đứng vững trước thời gian và ánh sáng của sự thật.

Hành động viết trên cát cũng có thể được hiểu như một hình ảnh về việc Thiên Chúa "viết" luật mới của tình yêu và lòng thương xót không phải trên những bảng đá cứng nhắc như Luật Môsê, mà trên những tấm lòng mềm mại và có thể thay đổi của con người. Như lời ngôn sứ Êdêkien đã nói: "Ta sẽ ban tặng các ngươi một quả tim mới, sẽ đặt thần khí mới vào lòng các ngươi. Ta sẽ lấy khỏi mình các ngươi quả tim bằng đá và ban tặng các ngươi một quả tim bằng thịt" (Ed 36,26).

Sau khoảng thời gian thinh lặng đầy quyền năng này, Đức Giêsu mới cất tiếng nói: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Lời nói này càng thêm sức mạnh vì nó đến sau khoảng thời gian thinh lặng và viết trên cát. Nó không phải là phản ứng bốc đồng hay phòng thủ, mà là một lời phán dạy sâu sắc, buộc mỗi người phải nhìn vào chính mình.

Kết quả: "Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi." Sự thinh lặng và hành động viết trên cát của Đức Giêsu đã tạo ra không gian cho lương tâm mỗi người lên tiếng. Những người lớn tuổi đi trước, có lẽ vì họ đã sống đủ lâu để nhận ra rằng không ai trong chúng ta có thể tự cho mình là hoàn toàn trong sạch, không ai có thể tự xưng là không cần đến lòng thương xót.

Cuối cùng, chỉ còn lại Đức Giêsu và người phụ nữ. Bấy giờ, Người mới nói với bà: "Tôi cũng vậy, tôi không kết án chị đâu. Thôi chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!" Đây là thành quả của sự thinh lặng quyền năng—nó không chỉ giải thoát người phụ nữ khỏi sự kết án tức thời, mà còn mở ra con đường hoán cải và đổi mới cho bà.

Trong thế giới ồn ào của chúng ta hôm nay, khi mà người ta luôn cảm thấy áp lực phải nói, phải phản ứng, phải bày tỏ quan điểm ngay lập tức, câu chuyện này dạy chúng ta về sức mạnh của sự thinh lặng có chủ đích. Khi đối mặt với những tình huống khó khăn, cám dỗ lớn nhất là phản ứng ngay lập tức—bằng cơn giận dữ, bằng sự phòng thủ, hoặc bằng những lời lẽ chưa được cân nhắc kỹ lưỡng. Nhưng Đức Giêsu dạy chúng ta một con đường khác: dừng lại, cúi xuống, và viết trên cát.

Thinh lặng không phải là sự yếu đuối hay bất lực; đúng hơn, đó là biểu hiện của sức mạnh nội tâm và sự tự chủ sâu sắc. Như một dòng sông, bề mặt có thể sóng gió, nhưng những dòng nước sâu thẳm bên dưới vẫn chảy trong tĩnh lặng và mạnh mẽ. Thinh lặng có chủ đích là dấu hiệu của sự khôn ngoan, không phải của sự do dự.

Trong những ngày Mùa Chay còn lại, hãy để câu chuyện này thấm sâu vào tâm hồn chúng ta. Khi đối mặt với những tình huống căng thẳng, những quyết định khó khăn, hoặc những lời buộc tội bất công, chúng ta được mời gọi học theo Đức Giêsu—dừng lại, thinh lặng, cúi xuống, và "viết trên cát."

Cúi xuống viết trên cát là biểu tượng của việc tạo ra không gian thiêng liêng, nơi mà sự thật và lòng thương xót có thể gặp gỡ nhau. Đó là không gian nơi những phán xét vội vàng bị tạm hoãn, nơi lương tâm được đánh thức, và nơi có thể xảy ra sự chuyển hóa sâu sắc—không chỉ cho người bị phán xét, mà còn cho cả những người đang phán xét.

Ước gì mỗi người chúng ta, trong hành trình đức tin của mình, có thể tìm thấy sức mạnh để thinh lặng giữa những cơn bão táp của cuộc sống. Để cúi xuống trong khiêm nhường khi đối mặt với sự kiêu ngạo. Để viết trên cát thay vì khắc những phán xét của mình trên đá. Và qua đó, trở thành khí cụ của lòng thương xót và sự chuyển hóa mà Đức Giêsu mời gọi chúng ta thực hiện trong thế giới hôm nay. Amen.

GIẢNG LỄ TRẺ EM

 Đức Giêsu và Hành Động Cúi Xuống

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Các em thân mến, hôm nay cha muốn kể cho các em nghe một câu chuyện đặc biệt về Chúa Giêsu, trong đó Người đã làm một việc rất đơn giản nhưng chứa đựng bài học quan trọng: Người đã cúi xuống.

Một ngày kia, khi Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, có một nhóm người kéo đến. Họ dẫn theo một phụ nữ đã làm điều sai trái và đẩy bà đến trước mặt Chúa Giêsu. Họ nói: "Thưa Thầy, người đàn bà này đã phạm lỗi nghiêm trọng. Theo luật của ông Môsê, bà ấy phải bị ném đá. Thầy nghĩ sao?" Họ đang cố tình gài bẫy Chúa Giêsu, muốn Người nói điều gì đó để họ có thể buộc tội Người.

Trước tình huống căng thẳng này, Chúa Giêsu không vội trả lời. Người không tức giận. Người không la hét. Thay vào đó, Chúa Giêsu đã cúi xuống và viết gì đó trên đất bằng ngón tay của mình. Đây là hành động của sự khiêm nhường. Khi chúng ta cúi xuống, chúng ta làm mình thấp hơn. Chúa Giêsu, dù là Con Thiên Chúa, vẫn chọn cách cúi xuống.

Khi chúng ta thấy một em nhỏ bị ngã, chúng ta thường cúi xuống để gần gũi hơn với em, để an ủi và giúp đỡ. Đó cũng chính là điều Chúa Giêsu đã làm với người phụ nữ. Khi Người cúi xuống, Người cho chúng ta thấy rằng Người quan tâm đến nỗi đau và sự xấu hổ của người phụ nữ ấy. Người không muốn làm cho bà cảm thấy tồi tệ hơn mà muốn giúp bà.

Sau khi cúi xuống và viết trên đất, Chúa Giêsu mới đứng lên và nói: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Rồi Người lại cúi xuống và tiếp tục viết. Điều kỳ diệu đã xảy ra - những người đến buộc tội người phụ nữ lần lượt bỏ đi, bắt đầu từ những người lớn tuổi nhất. Cuối cùng, chỉ còn lại Chúa Giêsu và người phụ nữ.

Từ câu chuyện này, chúng ta học được bài học quý giá: đừng vội phán xét người khác. Những người muốn ném đá người phụ nữ đã quên mất rằng chính họ cũng có những lỗi lầm. Đồng thời, chúng ta học được cách cúi xuống để giúp đỡ người khác. Khi ai đó gặp khó khăn hoặc làm điều sai trái, thay vì la mắng hoặc tránh xa họ, chúng ta có thể học theo Chúa Giêsu - cúi xuống, lắng nghe, và giúp họ đứng dậy.

Mỗi khi các em thấy ai đó cúi xuống để giúp một người khác, hãy nhớ đến Chúa Giêsu. Mỗi khi các em muốn chỉ trích ai đó, hãy dừng lại và nhớ lời Chúa Giêsu: "Ai trong các con không có lỗi lầm, hãy là người đầu tiên chỉ trích." Chúa Giêsu luôn sẵn sàng tha thứ cho chúng ta khi chúng ta làm điều sai trái, nhưng Người cũng mong muốn chúng ta cố gắng trở nên tốt hơn mỗi ngày.

Hãy cầu nguyện: "Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con biết cúi xuống để giúp đỡ người khác như Chúa đã làm. Xin giúp con đừng vội phán xét người khác, nhưng biết tha thứ và yêu thương. Amen."


Lòng Thương Xót Của Chúa Giêsu

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Các em thân mến, chắc hẳn các em đã từng làm vỡ một cái cốc hoặc làm hỏng một món đồ chơi. Lúc ấy, các em có thể đã cảm thấy sợ hãi, lo lắng, hoặc buồn bã. Các em có thể đã nghĩ rằng bố mẹ sẽ la mắng mình. Hôm nay, cha muốn kể cho các em nghe một câu chuyện về một người phụ nữ đã làm điều sai trái và cảm thấy rất sợ hãi, nhưng đã gặp được lòng thương xót tuyệt vời của Chúa Giêsu.

Khi Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, một nhóm người kéo đến, dẫn theo một người phụ nữ đã làm điều sai trái. Họ đẩy bà đến giữa đám đông và nói với Chúa Giêsu rằng theo luật Môsê, bà phải bị ném đá. Các em có thể tưởng tượng người phụ nữ đó cảm thấy thế nào không? Bà ấy chắc hẳn đã rất sợ hãi và xấu hổ. Mọi người đang nhìn bà, chỉ trỏ bà, và muốn làm hại bà.

Nhưng Chúa Giêsu không như những người khác. Người không vội vàng kết tội bà. Thay vào đó, Chúa Giêsu cúi xuống và viết gì đó trên đất. Rồi Người nói: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Một điều kỳ diệu đã xảy ra! Những người đã mang người phụ nữ đến bắt đầu bỏ đi, người này sau người kia. Họ nhận ra rằng họ cũng đã từng làm những điều sai trái. Cuối cùng, chỉ còn lại Chúa Giêsu và người phụ nữ.

Chúa Giêsu hỏi: "Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai kết án chị sao?" Người phụ nữ đáp: "Thưa Thầy, không có ai." Và rồi, Chúa Giêsu nói những lời đầy tình thương: "Tôi cũng vậy, tôi không kết án chị đâu. Thôi chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!" Chúa Giêsu không la mắng người phụ nữ. Người không ném đá bà. Người không nói với bà rằng bà là một người xấu. Thay vào đó, Chúa Giêsu cho bà một cơ hội mới. Người tha thứ cho bà và khuyên bà đừng phạm tội nữa.

Câu chuyện này dạy chúng ta rằng Chúa Giêsu không kết án chúng ta khi chúng ta làm điều sai trái. Người thương yêu chúng ta và luôn sẵn sàng tha thứ. Giống như Chúa Giêsu đã không ném đá người phụ nữ, Người cũng không "ném đá" chúng ta khi chúng ta mắc lỗi. Khi các em nói dối hoặc không vâng lời bố mẹ, Chúa Giêsu không nói "Con là đứa trẻ xấu!" Thay vào đó, Người nói: "Ta yêu con. Hãy cố gắng làm tốt hơn nhé."

Đồng thời, Chúa Giêsu mong muốn chúng ta thay đổi. Người nói với người phụ nữ: "Đừng phạm tội nữa!" Điều này có nghĩa là Chúa Giêsu muốn chúng ta cố gắng trở nên tốt hơn mỗi ngày. Nếu các em đã từng đánh bạn mình, Chúa Giêsu tha thứ cho các em, nhưng Người cũng mong các em học cách kiểm soát cơn giận và đối xử tốt với bạn bè.

Khi các em làm điều gì sai trái, đừng sợ đến với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu không muốn các em trốn tránh Người vì xấu hổ. Người muốn các em đến với Người và xin lỗi. Các em có thể nói: "Lạy Chúa Giêsu, con đã làm điều sai trái. Xin Chúa tha thứ cho con và giúp con làm tốt hơn." Đồng thời, hãy học cách tha thứ cho người khác như Chúa Giêsu đã tha thứ cho chúng ta. Khi bạn của các em làm điều gì đó khiến các em buồn, hãy nhớ đến cách Chúa Giêsu đã tha thứ cho người phụ nữ và nói: "Mình tha thứ cho bạn. Chúng ta vẫn là bạn nhé."

Lạy Chúa Giêsu, cảm ơn Chúa vì lòng thương xót của Chúa. Xin Chúa tha thứ cho con khi con làm điều sai trái và giúp con trở nên tốt hơn mỗi ngày. Xin cũng giúp con biết tha thứ cho người khác như Chúa đã tha thứ cho con. Amen.


Những Viên Đá Và Lời Nói Của Chúng Ta

Tin Mừng: Ga 8, 1-11

Các em thân mến, chúng ta có thể làm nhiều việc với một hòn đá - ném nó, xây dựng với nó, hoặc sưu tập nó. Hòn đá có thể rất hữu ích, nhưng cũng có thể gây tổn thương nếu chúng ta ném nó vào người khác. Hôm nay, cha muốn kể cho các em nghe một câu chuyện từ Tin Mừng về Chúa Giêsu, một người phụ nữ, và một nhóm người với những viên đá trong tay họ.

Khi Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, một nhóm người dẫn đến một phụ nữ đã làm điều sai trái. Họ nói với Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, người đàn bà này đã phạm lỗi nghiêm trọng. Theo luật của ông Môsê, bà ấy phải bị ném đá. Thầy nghĩ sao?" Bị ném đá là một hình phạt rất nghiêm trọng thời đó, khi mọi người ném đá vào người phạm tội cho đến khi người đó không còn sống. Nhóm người này đang thử Chúa Giêsu, cố gắng đặt bẫy Người.

Chúa Giêsu rất khôn ngoan. Người không nói ngay, mà cúi xuống và viết gì đó trên đất. Rồi Người đứng lên và nói: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Điều này có nghĩa là: nếu bạn chưa bao giờ làm điều gì sai trái, thì bạn có thể ném viên đá đầu tiên.

Điều kỳ diệu đã xảy ra - tất cả mọi người bắt đầu bỏ đi, người già nhất đi trước. Cuối cùng, chỉ còn lại Chúa Giêsu và người phụ nữ. Không ai ném đá cả, vì mọi người đều biết rằng họ cũng đã từng làm những điều sai trái.

Ngày nay chúng ta không ném đá vào người khác nữa, nhưng đôi khi chúng ta sử dụng lời nói của mình như những viên đá. Khi chúng ta nói những lời không tốt về người khác, như "Bạn ấy thật ngốc" hoặc "Bạn ấy xấu xí", chúng ta giống như đang ném những viên đá vào họ. Những lời nói này có thể làm tổn thương người khác, giống như những viên đá thật.

Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng trước khi chỉ trích người khác, chúng ta nên nhìn vào chính mình. Chúng ta có hoàn hảo không? Chúng ta có bao giờ làm điều gì sai trái không? Tất nhiên là có. Vì vậy, chúng ta không nên vội vàng chỉ trích người khác.

Ví dụ, nếu có một bạn trong lớp làm rơi hộp bút và tất cả các bút chì rơi ra khắp sàn, một số bạn có thể cười và nói: "Bạn ấy thật vụng về!" Những lời nói này giống như những viên đá nhỏ ném vào bạn ấy, làm bạn ấy buồn và xấu hổ. Chúa Giêsu muốn chúng ta làm gì? Thay vì cười hoặc nói những lời không tốt, chúng ta có thể giúp bạn ấy nhặt bút chì lên và nói: "Không sao đâu, chuyện này có thể xảy ra với bất kỳ ai."

Để áp dụng bài học này vào cuộc sống, các em hãy nghĩ trước khi nói. Trước khi nói điều gì đó về người khác, hãy tự hỏi: "Nếu ai đó nói điều này về mình, mình sẽ cảm thấy thế nào?" Hãy sử dụng lời nói để xây dựng, không phải để làm tổn thương. Giống như chúng ta có thể sử dụng đá để xây dựng những thứ đẹp đẽ, chúng ta cũng có thể sử dụng lời nói để khích lệ và làm cho người khác vui vẻ. Và khi các em muốn chỉ trích ai đó, hãy nhớ lời Chúa Giêsu: "Ai trong các con sạch tội, thì cứ việc chỉ trích trước đi."

Mỗi ngày chúng ta có nhiều cơ hội để sử dụng lời nói của mình. Chúng ta có thể chọn sử dụng chúng như những viên đá để làm tổn thương người khác, hoặc như những viên gạch để xây dựng và khích lệ. Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng vội vàng phán xét người khác, vì tất cả chúng ta đều đã từng mắc lỗi. Thay vào đó, Người mời gọi chúng ta tha thứ và giúp đỡ nhau trở nên tốt hơn.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con sử dụng lời nói của con để làm điều tốt. Xin giúp con đừng vội vàng phán xét người khác, nhưng biết tha thứ và yêu thương như Chúa đã dạy. Amen.

Lm. JB Đỗ Trọng Năng